NGNTLB 197


197|

Thực ra Trần An Tu đi vào lúc này cũng không tính là sớm, bởi vì trước đó Lục Giang Viễn đã ăn không ít đòn. Ông cụ là một người thích thể diện, cho dù có giận tới đâu cũng không thể cho người ngoài biết mà đồn đại được. Lục Giang Viễn cũng kiên cường, mày cũng không thèm nhăn. Cho nên lúc vừa vào, Trần An Tu còn tưởng chuyện mới chỉ bắt đầu, còn thấy may vì Mạo Mạo tỉnh lại đúng lúc nên họ mới kịp qua đây, có điều y nhanh chóng nhận ra trên mu bàn tay của cậu út y có một vết đỏ au to cỡ một ngón tay và đang bắt đầu sưng lên.

Continue reading

NGNTLB 196


196|

Lục Đảo bước vào tháng chín, mùa mưa đã qua, thời tiết tuy không phải ngày ngày đều sáng sủa nhưng cũng không còn mưa sườn sượt như tháng tám, chỉ cần tiết trời tàm tạm là sáng nào Trần An Tu cũng dậy mở toang tất cả cửa sổ trong nhà, gió núi mát mẻ ùa vào, rèm cửa sổ tung bay lên, sách vở trên bàn lật ào ào, mấy món đồ chơi bằng bông của Mạo Mạo đặt trên kháng đều bị thổi bay rơi lung tung xuống đất.

Continue reading

NGNTLB 195


195|

Trần An Tu không ngờ Chương Thời Niên lại hỏi vậy, lúc y dẫn chú tư đến nhà, cổng đang bị khóa, y tưởng trong nhà không có ai nên lúc nói chuyện cũng không chú ý lắm. Nếu Chương Thời Niên cứ một mực ở bên trong, việc nghe thấy cũng là chuyện rất bình thường.

“Anh nhớ là em từng nói rằng em chủ động xin xuất ngũ.”

Continue reading

NGNTLB 194


194| Nhịp điệu đoàn viên

Lục Giang Viễn và Lâm Trường Ninh trở về, đương nhiên là Trần An Tu rất vui, thế nhưng y bắt đầu đau đầu vì chuyện phân chia phòng ngủ. Nhân dịp cả nhà đang uống trà tán gẫu ở chỗ hai ông bà cụ Qúy, y bàn với Chương Thời Niên rằng, “Nên phân một phòng hay hai phòng cho ba với chú Lục?” Y vẫn đang băn khoăn.

Continue reading

NGNTLB 193


193|

Vệ Lâm càng ngồi trong phòng làm việc càng thấy không ổn, sao lại có linh cảm không tốt thế này nhỉ? Tài liệu trên bàn càng xem càng không vào, hắn cầm lấy chiếc áo khoác vắt trên giá định đi sang phòng làm việc của Qúy Quân Hằng. Thư ký ngoài cửa thấy hắn ra ngoài liền đứng dậy chào, “Vệ tổng….”

Vệ Lâm ngắt luôn nửa câu sau, “Tôi sang phòng Qúy phó tổng, có việc gì thì cô cứ vào trong đó tìm tôi.”

Thư ký đã quen với việc này, cô biết hai người này là bạn từ nhỏ, từng đi du học cùng nhau, cùng gây dựng công ty, tình cảm cũng chẳng thua kém anh em ruột là bao.

Continue reading

NGNTLB 192


192| Cứ đơn giản thế đã làm hòa

Quan hệ của Trần An Tu và Chương Thời Niên cũng không dịu bớt vì xa nhau một thời gian mà ngược lại càng có xu thế nghiêm trọng hơn. Hiện tại hai người ngoại trừ sống cùng dưới một mái nhà ra thì không còn điểm chung nào, họ cực ít khi nhìn vào mắt nhau, đây có lẽ là lần chiến tranh lạnh dài nhất sau khi hai người xác định quan hệ, trước đây cũng từng có cãi vã linh tinh, nhưng cơ bản là đều giải quyết trong ngày, còn như bây giờ, nửa tháng đã qua rồi mà vẫn chưa êm ấm.

Continue reading

NGNTLB 191


191| Sao lại ‘cẩu huyết’ thế được

Chương Thời Niên giới thiệu với mọi người cô gái kia tên là Lý Diệu Nhã, đến từ Hồng Kông, còn đâu cũng không nói thêm gì nữa. Trần An Tu đoán đại khái người này chính là Nhị tiểu thư của nhà họ Lý mà Vệ Lâm nhắc tới trong điện thoại. Lúc cô đến cùng với Chương Thời Niên đã là nửa buổi chiều rồi, thế nên tối nay đương nhiên cô ấy sẽ trọ lại đây.

Continue reading